喜寶積智軫道人惠書偈

宋代 張耒
南山老禪翁,白淨如水月。 我初獲親近,解此痴腦結。 十年歸故里,父老半存滅。 逢師百如舊,才若旦夜別。 故知靜能久,豈有火中鐵。 致身煩熱外,與世作冰雪。 窮秋長安巷,客子送書札。 龍蛙不同趣,掬海救其渴。 平生笑謀食,中路願頗奪。 猶如伏轅鹿,野性終跳{左足右勃去力}。 觸塗惟欲睡,過眼時一噦。 摩尼本無瑕,塵垢終冀豁。
nán shān lǎo chán wēng   bái jìng shuǐ yuè  
chū huò qīn jìn   jiě chī nǎo jié  
shí nián guī   lǎo bàn cún miè  
féng shī bǎi jiù   cái ruò dàn bié  
zhī jìng néng jiǔ   yǒu huǒ zhōng tiě  
zhì shēn fán wài   shì zuò bīng xuě  
qióng qiū cháng ān xiàng   sòng shū zhá  
lóng tóng   hǎi jiù  
píng shēng xiào móu shí   zhōng yuàn duó  
yóu yuán 鹿   xìng zhōng tiào   { zuǒ yòu   }  
chù wéi shuì   guò yǎn shí huì  
běn xiá   chén gòu zhōng huō