夏夜山房會宿賦得竹禽

宋代 謝翱
入竹雲初翳,餘更警露禽。羈雌迷故侶,涼意滿西林。 雨宿移枝暗,明翻下籜深。微吟觸幽興,離思不能任。
zhú yún chū   gèng jǐng qín liáng   mǎn 滿 lín 西    
宿 zhī àn   míng fān xià tuò shēn wēi yín chù yōu xīng   néng rèn