夏夜

唐代 韋莊
傍水遷書榻,開襟納夜涼。星繁愁晝熱,露重覺荷香。 蛙吹鳴還息,蛛羅滅又光。正吟秋興賦,桐景下西牆。
bàng shuǐ qiān shū   kāi jīn liáng xīng fán chóu zhòu   zhòng jué xiāng
chuī míng hái   zhū luó miè yòu guāng zhèng yín qiū xīng   tóng jǐng xià 西 qiáng