夏彈琴(一作劉希戩詩,又作劉希夷詩)

唐代 劉兼
碧山本岑寂,素琴何清幽。彈為風入松,崖谷颯已秋。 庭鶴舞白雪,泉魚躍洪流。予欲娛世人,明月難暗投。 感嘆未終曲,淚下不可收。嗚呼鍾子期,零落歸荒丘。 死而若有知,魂兮從我游。
shān běn cén   qín qīng yōu dàn wèi fēng sōng   qiū
tíng bái xuě   quán yuè hóng liú shì rén   míng yuè nán àn tóu
gǎn tàn wèi zhōng   lèi xià shōu zhōng   líng luò guī huāng qiū
ér ruò yǒu zhī   hún cóng yóu