暇日坐山麓松石間作

宋代 陸游
偶曳枯筇出槿籬,松間盤石坐移時。 飢獐齧草無餘綠,乳鵲營巢有墮枝。 幽事類分皆可譜,高情辭達自成詩。 莫嗟寂寂終吾世,正是他年一段奇。
ǒu qióng chū jǐn 槿   sōng jiān pán shí zuò shí  
zhāng niè cǎo   què yíng cháo yǒu duò zhī  
yōu shì lèi fēn jiē   gāo qíng chéng shī  
jiē zhōng shì   zhèng shì nián duàn