夏日續題

宋代 戴復古
海近朝曦赫,山明宿霧消。 紫雲縈碧落,白鷺點青苗。 避暑軒亭爽,憑虛眼界遙。 時來一登眺,初不待招邀。
hǎi jìn cháo   shān míng 宿 xiāo
yún yíng luò   bái diǎn qīng miáo
shǔ xuān tíng shuǎng   píng yǎn jiè yáo
shí lái dēng tiào   chū dài zhāo yāo