夏日同官會飲白鶴寺雙瀑亭李道濟作詩紀事因

宋代 吳芾
嗟予好泉石,所至窮幽勝。 年來墮塵埃,復苦炎熱盛。 賴有古招提,相去不步仞。 何時供燕遊,庶以息喧競。 山僧結虛亭,瀟灑淨如鏡。 雙瀑從天來,景物更幽迥。 欄楯溢波光},清涼殊可憑。 復幸僚友賢,雅與山川稱。 得暇傾尊罍,相從盡豪俊。 令尹如子文,去就亡喜慍。 貳邑不負丞,所蓄金玉潤。 耿侯固坦夷,趙子亦純正。 盍簪已足樂,況復有名醞。 酒酣人意適,坐久天宇靜。 踏月各言歸,清風遠相趁。 君詩繼踵來,敏捷過於瞬。 中復含妙理,不理寫幽興。 讀罷愈驚人,痴坐不知暝。 援筆強續貂,安能繼高詠。
jiē hǎo quán shí   suǒ zhì qióng yōu shèng  
nián lái duò chén āi   yán shèng  
lài yǒu zhāo   xiāng rèn  
shí gōng yàn yóu   shù xuān jìng  
shān sēng jié tíng   xiāo jìng jìng  
shuāng cóng tiān lái   jǐng gèng yōu jiǒng  
lán shǔn guāng   }   qīng liáng shū píng  
xìng liáo yǒu xián   shān chuān chēng  
xiá qīng zūn léi   xiāng cóng jǐn háo jùn  
lìng yǐn zi wén   jiù wáng yùn  
èr chéng   suǒ jīn rùn  
gěng hóu tǎn   zhào zi chún zhèng  
zān   kuàng yǒu míng yùn  
jiǔ hān rén shì   zuò jiǔ tiān jìng  
yuè yán guī   qīng fēng yuǎn xiāng chèn  
jūn shī zhǒng lái   mǐn jié guò shùn  
zhōng hán miào   xiě yōu xīng  
jīng rén   chī zuò zhī míng  
yuán qiáng diāo   ān néng gāo yǒng