夏日即事

宋代 陳良貴
青氈坐對此虛堂,惟有荷風過短牆。早起卻憐春已去,閒來自覺日偏長。 綠迷隋苑顰楊柳,紅褪唐宮怨海棠。光景如流寒又燠,天時未定雨違暘。 梅梢細聽瀟瀟雨,草色行吟淺淺塘。盡有蓬門堪問字,更無勝地可尋芳。 詩從得句吟偏苦,鬢到中年覺漸蒼。贏得芸編頻課子,官貧方免此身忙。
qīng zhān zuò duì táng   wéi yǒu fēng guò duǎn qiáng zǎo què lián chūn xián   lái jué piān cháng    
suí yuàn pín yáng liǔ   hóng tuì táng gōng yuàn hǎi táng guāng jǐng liú hán yòu tiān   shí wèi dìng wéi yáng    
méi shāo tīng xiāo xiāo   cǎo xíng yín jiān jiān táng jǐn yǒu péng mén kān wèn gèng   shèng xún fāng    
shī cóng de yín piān   bìn dào zhōng nián jué jiàn cāng yíng de yún biān pín guān   pín fāng miǎn shēn máng