夏日過葡萄園賦得薰風自南來

明代 袁宏道
移席就佳蔭,蕭散去巾帶。南風倏然來,令我意通泰。 是風如好語,妙契心所會。又加渴時泉,一吸沁肝肺。 是風何所有,涼雲與清瀨。雖然經市囂,冷冷意自在。 禪宮有廢圃,植槿以為柴。虛曠多容風,雨具不須貸。 爾我雖雲貧,尚能施掃灑。更施無繫心,鼾聲震地籟。
jiù jiā yīn   xiāo sàn jīn dài nán fēng shū rán lái lìng   tōng tài    
shì fēng hǎo   miào xīn suǒ huì yòu jiā shí quán   qìn gān fèi    
shì fēng suǒ yǒu   liáng yún qīng lài suī rán jīng shì xiāo lěng   lěng zai    
chán gōng yǒu fèi   zhí jǐn 槿 wéi chái kuàng duō róng fēng   dài    
ěr suī yún pín   shàng néng shī sǎo gèng shī xīn hān   shēng zhèn lài