夏日奉使南海在道中作

唐代 張九齡
緬然萬里露,赫曦三伏時。飛走逃深林,流爍恐生疵。 行李豈無苦,而我方自怡。肅事誠在公,拜慶遂及私。 展力慚淺效,銜恩感深慈。且欲湯火蹈,況無鬼神欺。 朝發高山阿,夕濟長江湄。秋瘴寧我毒,夏水胡不夷。 信知道存者,但問心所之。呂梁有出入,乃覺非虛詞。
miǎn rán wàn   sān shí fēi zǒu táo shēn lín   liú shuò kǒng shēng
xíng   ér fāng shì chéng zài gōng   bài qìng suì
zhǎn cán qiǎn xiào   xián ēn gǎn shēn qiě tāng huǒ dǎo   kuàng guǐ shén
cháo gāo shān ē   cháng jiāng méi qiū zhàng níng   xià shuǐ
xìn zhī dào cún zhě   dàn wèn xīn suǒ zhī liáng yǒu chū   nǎi jué fēi