夏日獨居

宋代 王安國
晰晰池沼鯈,綠萍隨下上。黳黳堂廡燕,白晝容俛仰。 顧我亦晏如,環廬花葯長。無材助太平,得地幸閒曠。 稍涉千古書,日覺神明王。乘閒盼物情,自適忘外獎。 涵濡覆載仁,誰廢魚麗唱。黃塵洮隴戍,黑霧荊衡饟。 奔波喝道邊,畢命營邊障。吾此獨何為,飛潛樂能饗。 何時聞解嚴,慰彼西南望。當使少陵翁,得見廉頗將。
chí zhǎo tiáo   píng suí xià shàng táng yàn bái   zhòu róng yǎng    
yàn   huán huā yào zhǎng cái zhù tài píng de   xìng xián kuàng    
shāo shè qiān shū   jué shén míng wáng chéng xián pàn qíng   shì wàng wài jiǎng    
hán zǎi rén   shuí fèi chàng huáng chén táo lǒng shù hēi   jīng héng xiǎng    
bēn dào biān   mìng yíng biān zhàng wéi fēi   qián néng xiǎng    
shí wén jiě yán   wèi 西 nán wàng dāng shǐ shǎo 使 líng wēng   jiàn lián jiāng