夏日陳牧止孝廉招游南園舟中與龐若雲張直咨諸子同賦

清代 成鷲
山居寡所歡,終年破茅屋。何物攖我情,鳴禽朝出谷。 昨夜夢殊佳,晨興理盥沃。故人書適至,開緘再三讀。 曰有南園翁,瓜蔬招近局。高興發無端,客來應不速。 駕言遵枉渚,微風飽船腹。笑語忘主賓,形骸混僧俗。 十里稻花香,山川悅心目。人境漸以遐,仙源互開闔。 野犬吠一聲,豁然見松竹。維舟就廣蔭,引客登崇陸。 黑壤錯丹葩,文材雜散木。曲折避榛蕪,俛仰隨樸樕。 亂後舊亭榭,猶存數叢菊。下臨放生池,出入饒水族。 菱芡自浮沉,海潮遂停畜。坐來風雨過,輕寒襲巾服。 靜對溪雲生,細數鳧鷖浴。不覺遠煙暝,山廚具蔬簌。 雕胡盈瓦盤,藜羹勝粱肉。茗苦井泉甘,何事醽與醁。 野人有真性,大道無可欲。靈蛇嘗欲飢,偃鼠易知足。 但願澹無營,枯腸稱饘粥。洗缽臨清流,黑甜眠曲錄。 與世任平懷,無門亦無毒。提起竹篦子,何嘗有背觸。 多謝賢主人,茲恐游不數。安得半把茅,溪邊深結築。 當年折腳鐺,誓願追芳躅。
shān guǎ suǒ huān   zhōng nián máo yīng qíng míng   qín cháo chū    
zuó mèng shū jiā   chén xīng guàn rén shū shì zhì kāi   jiān zài sān    
yuē yǒu nán yuán wēng   guā shū zhāo jìn gāo xīng duān   lái yīng    
jià yán zūn wǎng zhǔ   wēi fēng bǎo chuán xiào wàng zhǔ bīn xíng   hái hùn sēng    
shí dào huā xiāng   shān chuān yuè xīn rén jìng jiàn xiá xiān   yuán kāi    
quǎn fèi shēng   huò rán jiàn sōng zhú wéi zhōu jiù guǎng yīn yǐn   dēng chóng    
hēi rǎng cuò dān   wén cái sàn zhé zhēn   yǎng suí    
luàn hòu jiù tíng xiè   yóu cún shù cóng xià lín fàng shēng chí chū   ráo shuǐ    
líng qiàn chén   hǎi cháo suì tíng chù zuò lái fēng guò qīng   hán jīn    
jìng duì yún shēng   shǔ jué yuǎn yān míng shān   chú shū    
diāo yíng pán   gēng shèng liáng ròu míng jǐng quán gān   shì líng    
rén yǒu zhēn xìng   dào líng shé cháng yǎn   shǔ zhī    
dàn yuàn dàn yíng   cháng chēng zhān zhōu lín qīng liú hēi   tián mián    
shì rèn píng huái   mén zhú zi   cháng yǒu bèi chù    
duō xiè xián zhǔ rén   kǒng yóu shù ān bàn máo   biān shēn jié zhù    
dāng nián shé jiǎo chēng   shì yuàn zhuī fāng zhú