夏日

宋代 陳與義
赤日可中庭,樹影斂不開。 燭龍未肯忙,一步九徘徊。 夢中驚耳鳴,欲覺聞遠雷。 屋山奇峰起,欹枕看雲來。 變化信難料,轉頭失崔嵬。 雖然不成雨,風起亦快哉。 槐葉萬背白,少振十日埃。 白團豈辦此,擲去羞薄才。 蜻蜓泊牆陰,近人故多猜。 牆西豈更熱,已去卻飛回。
chì zhōng tíng   shù yǐng liǎn kāi  
zhú lóng wèi kěn máng   jiǔ pái huái  
mèng zhōng jīng ěr míng   jué wén yuǎn léi  
shān fēng   zhěn kàn yún lái  
biàn huà xìn nán liào   zhuǎn tóu shī cuī wéi  
suī rán chéng   fēng kuài zāi  
huái wàn bèi bái   shǎo zhèn shí āi  
bái tuán bàn   zhì xiū báo cái  
qīng tíng qiáng yīn   jìn rén duō cāi  
qiáng 西 gèng   què fēi huí