曉坐荷橋四首

宋代 楊萬里
雨後晨前絕爽時,胡床四面是荷池。 荷珠細走惟愁落,為報薰風莫急吹。
hòu chén qián jué shuǎng shí   chuáng miàn shì chí  
zhū zǒu wéi chóu luò   wèi bào xūn fēng chuī