效醉翁吟

宋代 王令
山岩岩兮谷幽幽,水無人兮自流。 始與誰兮樂此,昔之游者兮今非是。 清吾樽兮潔吾斝,欲御以酒兮誰宜壽者。 山蘼春兮野鹿游,亭無人兮飛鳥下。 喜公有遺兮樂相道語,從人以游兮告以其處。 高公所望兮卑公所游,公為廬兮燕笑以休。 摭山果以侑酒,登溪魚而供羞。 仰春木以搴華,俯秋泉而漱流。 公朝來兮暮去,肩乘輿兮馬兩御。 來與我民兮不間以處,誰不此留兮公則去遽。 花垂實兮樹生枝,我公之去兮今忽幾時。 知來之不可望,悔去而莫追。 人皆可來兮公何不歸,青山宛宛兮誰為公思。
shān yán yán yōu yōu   shuǐ rén liú  
shǐ shuí   zhī yóu zhě jīn fēi shì  
qīng zūn jié jiǎ   jiǔ shuí shòu zhě  
shān chūn 鹿 yóu   tíng rén fēi niǎo xià  
gōng yǒu xiāng dào   cóng rén yóu gào chù  
gāo gōng suǒ wàng bēi gōng suǒ yóu   gōng wèi yàn xiào xiū  
zhí shān guǒ yòu jiǔ   dēng ér gōng xiū  
yǎng chūn qiān huá   qiū quán ér shù liú  
gōng zhāo lái   jiān shèng 輿 liǎng  
lái mín jiān chù   shuí liú gōng  
huā chuí shí shù shēng zhī   gōng zhī jīn shí  
zhī lái zhī wàng   huǐ ér zhuī  
rén jiē lái gōng guī   qīng shān wǎn wǎn shuí wèi gōng