小字華嚴經贊

宋代 釋德洪
我聞尊者龍勝師,應供曾入娑竭海。龍宮微塵妙章句,目所一瞥輒能誦。 流於五天及震旦,為熱惱中甘露門。唯道人棲出其後,願力猛利思精特。 能於方策紙墨間,書此大經十萬偈。誦於蝸舍巢庵中,瞭然如在龍宮見。 觀者種性有差別,愛慕皆生殊異想。要當諦觀一塵中,亦有無邊妙經卷。 昔有智人破此塵,十方世界一切說。以名塵故非斷空,而可破故非實有。 了此兩宗妙法門,亦攝一切契經海。譬如困臥俄頃際,夢中所歷更千載。 乃知一念圓古今,真實際中法如是。一微塵妙不可測,當知一一塵亦然。 譬如天帝網明珠,珠體瑩然俱照徹。一珠具足諸網珠,一一珠中同遍入。 我今以此金剛句,壞滅彼眾下劣想。使悟塵中含此經,奚方策中乃驚異。 咨爾山君河樹神,各各當憶本願力。要當勇猛勤守護,勿令邪念輒蠹侵。 毗藍風吹須彌盧,劫火焚燒大千界。為攤此經一切處,使其涼曝各得所。 我此現前佛子等,作是觀者名正觀。稽首十方調御師,剎剎塵塵為作證。
wén zūn zhě lóng shèng shī   yìng gòng céng suō jié hǎi lóng gōng wēi chén miào zhāng   suǒ piē zhé néng sòng
liú tiān zhèn dàn   wèi nǎo zhōng gān mén wéi dào rén chū hòu   yuàn měng jīng
néng fāng zhǐ jiān   shū jīng shí wàn sòng shè cháo ān zhōng   liǎo rán zài lóng gōng jiàn
guān zhě zhǒng xìng yǒu chā bié   ài jiē shēng shū xiǎng yào dāng guān chén zhōng   yǒu biān miào jīng juàn
yǒu zhì rén chén   shí fāng shì jiè qiè shuō míng chén fēi duàn kōng   ér fēi shí yǒu
le liǎng zōng miào mén   shè qiè jīng hǎi kùn é qǐng   mèng zhōng suǒ gèng qiān zǎi
nǎi zhī niàn yuán jīn   zhēn shí zhōng shì wēi chén miào   dāng zhī chén rán
tiān wǎng míng zhū   zhū yíng rán zhào chè zhū zhū wǎng zhū   zhū zhōng tóng biàn
jīn jīn gāng   huài miè zhòng xià liè xiǎng shǐ 使 chén zhōng hán jīng   fāng zhōng nǎi jīng
ěr shān jūn shù shén   dāng běn yuàn yào dāng yǒng měng qín shǒu   lìng xié niàn zhé qīn
lán fēng chuī   jié huǒ fén shāo qiān jiè wèi tān jīng qiè chù   shǐ 使 liáng de suǒ
xiàn qián děng   zuò shì guān zhě míng zhèng guān shǒu shí fāng diào 調 shī   shā shā chén chén wéi zuò zhèng