小酌

宋代 蘇舜欽
寒雀喧喧滿竹枝,驚風淅瀝玉花飛。霜柑糖蟹新醅美,醉覺人生萬事非。
hán què xuān xuān mǎn 滿 zhú zhī   jīng fēng huā fēi shuāng gān táng xiè xīn pēi měi   zuì jué rén shēng wàn shì fēi