蕭宅二三子贈答詩二十首 其六 石荅竹

唐代 盧仝
石報孤竹君,此客甚高調。共我相共痴,不怕主人天下笑。 我非蛺蝶兒,我非桃李枝。不要兒女撲,不要春風吹。 苔蘚印我面,雨露皴我皮。此故不嫌我,突兀蒙相知。 此客即西歸,我心徒依依。我欲隨客去,累重不解飛。 知弟虛心亦待客,此客何以共報之。
shí bào zhú jūn   shén gāo diào 調 gòng xiāng gòng chī   zhǔ rén tiān xià xiào    
fēi jiá dié ér   fēi táo zhī yào ér   yào chūn fēng chuī    
tái xiǎn yìn miàn   cūn xián   méng xiāng zhī    
西 guī   xīn suí lèi   zhòng jiě fēi    
zhī xīn dài   gòng bào zhī