小雨

宋代 劉敞
春陽轉為旱,惠澤積不泄。稼穡亦已晚,泉涌為之竭。 吁嗟叫蒼天,閶闔不可越。精誠憑土龍,神化空恍惚。 今旦微風來,朝陰度城闕。霏霏墮疏潤,稍稍漏白日。 塵埃暫埽地,草樹才沐發。終宜云漢枯,尚喜雷電發。 帝方復威令,世莫患妖魃。寧作成湯時,彌年困饑渴。
chūn yáng zhuǎn wèi hàn   huì xiè jià wǎn   quán yǒng wèi zhī jié
jiē jiào cāng tiān   chāng yuè jīng chéng píng lóng   shén huà kōng huǎng
jīn dàn wēi fēng lái   cháo yīn chéng què fēi fēi duò shū rùn   shāo shāo lòu bái
chén āi zàn sào   cǎo shù cái zhōng yún hàn   shàng léi diàn
fāng wēi lìng   shì huàn yāo níng zuò chéng tāng shí   nián kùn