逍遙園

宋代 郭祥正
逍遙有水一溪,有竹三畝。蘭芬菊芳,松老石瘦。堂居其中,亭列左右。 菲菲兮春榮,陰陰兮夏茂。孤猿嘯兮秋夜長,空桑嗥兮冬雪晝。 山之名兮人莫知,公為主兮天所授。其或要佳賓,酌醇酎。 清吟得韻兮,非人世之絲篁。屬筆成篇兮,發天機之錦繡。 方且登高台,挹遠岫。俯仰群仙,諮詢遐壽。脫輪蹄之縈,服煙霞之秀。 於斯時也,一舉九萬兮,吾不知其為用。嗒焉自喪兮,吾不知其為偶。 翛兮窅兮,非無之無。寂兮息兮,非有之有。無何亦何得而名,有竅則竅遽能久。 至若聽出於垣,觀入於牖。此鄙士之常習,又安得與夫逍遙主人而為之友也哉。
xiāo yáo yǒu shuǐ   yǒu zhú sān lán fēn fāng sōng   lǎo shí shòu táng zhōng tíng liè   zuǒ yòu      
fēi fēi chūn róng   yīn yīn xià mào yuán xiào qiū zhǎng kōng   sāng háo dōng xuě zhòu    
shān zhī míng rén zhī   gōng wéi zhǔ tiān suǒ shòu huò yào jiā bīn zhuó   chún zhòu    
qīng yín yùn   fēi rén shì zhī huáng shǔ chéng piān   tiān zhī jǐn xiù    
fāng qiě dēng gāo tái   yuǎn xiù yǎng qún xiān   xún xiá shòu tuō lún zhī yíng yān   xiá zhī xiù      
shí   jiǔ wàn   zhī wèi yòng yān sàng   zhī wèi ǒu    
xiāo yǎo   fēi zhī fēi   yǒu zhī yǒu de ér míng yǒu qiào   qiào néng jiǔ      
zhì ruò tīng chū yuán   guān yǒu shì zhī cháng yòu   ān xiāo yáo zhǔ rén ér wèi zhī yǒu zāi