逍遙堂二首

宋代 王之道
獨坐虛堂寂,煙銷瓦博山。 出遊魚自樂,飛倦鳥知還。 花氣清風遠,槐陰白晝閒。 逍遙入詩思,落筆笑談間。
zuò táng   yān xiāo shān  
chū yóu   fēi juàn niǎo zhī huán  
huā qīng fēng yuǎn   huái yīn bái zhòu xián  
xiāo yáo shī   luò xiào tán jiān