逍遙閣

宋代 韓淲
翁家爛柯橋,遊戲錢塘歟。昔賢有樂地,天與此屋廬。 依依巷陌間,將鶴倒騎驢。流傳得佳聲,是時當國初。 四方次第平,降王亦誅鋤。朝野多豪英,仲先頗知渠。 相邀一夜話,華山圖匪虛。此州真可人,林逋復來居。 一湖浸孤山,相望誠有餘。人生百年爾,貴賤空乘除。 尚友千載上,是心良晏如。有手可持酒,有眼可誦書。 結閣老樹高,扁榜聊自舒。方今開禧年,吳越都乘輿。 我遁楚溪口,因名倍躊躇。既同逍遙吟,又且思莊樗。
wēng jiā làn qiáo   yóu qián táng xián yǒu tiān      
xiàng jiān   jiāng dào liú chuán jiā shēng shì   shí dāng guó chū    
fāng píng   jiàng wáng zhū chú cháo duō háo yīng zhòng   xiān zhī    
xiāng yāo huà   huà shān fěi zhōu zhēn rén lín   lái    
jìn shān   xiāng wàng chéng yǒu rén shēng bǎi nián ěr guì   jiàn kōng chéng chú    
shàng yǒu qiān zǎi shàng   shì xīn liáng yàn yǒu shǒu chí jiǔ yǒu   yǎn sòng shū    
jié lǎo shù gāo   biǎn bǎng liáo shū fāng jīn kāi nián   yuè dōu shèng   輿  
dùn chǔ kǒu   yīn míng bèi chóu chú tóng xiāo yáo yín yòu   qiě zhuāng chū