蕭學易何季皋和作別詩佳甚再用前韻

宋代 戴復古
少年行腳白頭歸,不負平生汗漫期。 望斷海山雲漠漠,愁生江路草離離。 一篇王粲登樓賦,幾首巴陵送別詩。 獨倚篷窗無意緒,瓦盆傾酒憶金卮。
shào nián xíng jiǎo bái tóu guī   píng shēng hàn màn
wàng duàn hǎi shān yún   chóu shēng jiāng cǎo
piān wáng càn dēng lóu   shǒu líng sòng bié shī
péng chuāng   pén qīng jiǔ jīn zhī