小雪

宋代 劉濤
黃紬被暖起還慵,小雪經檐落旋空。舊館簿書寬半餉,冷官庭戶滿西風。 馬遭萁窘三山瘦,人坐詩工五鬼窮。安得東風囑桃李,也教春色到衰翁。
huáng chóu bèi nuǎn hái yōng   xiǎo xuě jīng yán luò xuán kōng jiù guǎn 簿 shū kuān bàn xiǎng   lěng guān tíng mǎn 滿 西 fēng
zāo jiǒng sān shān shòu   rén zuò shī gōng guǐ qióng ān dōng fēng zhǔ táo   jiào chūn dào shuāi wēng