小軒夏夜涼甚偶得長句呈杜叔高秀才

宋代 陸游
遙夜簾櫳已借秋,闌干星斗掛檐頭。 鵲翻清影移枝宿,螢弄孤光拂簟流。 榻上琴書紛枕藉,髮根風露冷颼飀。 故人莫笑幽居陋,此夕真從造物游。
yáo lián lóng jiè qiū   lán gān xīng dǒu guà yán tóu  
què fān qīng yǐng zhī 宿   yíng nòng guāng diàn liú  
shàng qín shū fēn zhěn jiè   gēn fēng lěng sōu liú  
rén xiào yōu lòu   zhēn cóng zào yóu