效陶潛體詩十六首 其四

唐代 白居易
車家採桑婦,雨來苦愁悲。蔟蠶北堂前,雨冷不成絲。 西家荷鋤叟,雨來亦怨咨。種豆南山下,雨多落為萁。 而我獨何幸,醞酒本無期。及此多雨日,正遇新熟時。 開瓶瀉尊中,玉液黃金脂。持玩已可悅,歡嘗有餘滋。 一酌發好容,再酌開愁眉。連延四五酌,酣暢入四肢。 忽然遺我物,誰復分是非。是時連夕雨,酩酊無所知。 人心苦顛倒,反為憂者嗤。
chē jiā cǎi sāng   lái chóu bēi cán běi táng qián   lěng chéng
西 jiā chú sǒu   lái yuàn zhǒng dòu nán shān xià   duō luò wèi
ér xìng   yùn jiǔ běn duō   zhèng xīn shú shí
kāi píng xiè zūn zhōng   huáng jīn zhī chí wán yuè   huān cháng yǒu
zhuó hǎo róng   zài zhuó kāi chóu méi lián yán zhuó   hān chàng zhī
rán   shuí fēn shì fēi shì shí lián   mǐng dǐng suǒ zhī
rén xīn diān dào   fǎn wèi yōu zhě chī