簫台周心樂以濂溪自家意思扁其所居之室為賦短詩

宋代 朱晞顏
真人絕浮偽,一室逃虛空。軒窗敞寥廓,八面俱玲瓏。 悠然會眾妙,納此靈襟中。鳴琴弄秋月,灑墨吟春風。 至令千載閒,默與前人通。驢鳴共草色,是樂真融融。 痴人不解事,說夢追前蹤。蒙頭但熟睡,日影東窗紅。
zhēn rén jué wěi   shì táo kōng xuān chuāng chǎng liáo kuò   miàn líng lóng
yōu rán huì zhòng miào   líng jīn zhōng míng qín nòng qiū yuè   yín chūn fēng
zhì lìng qiān zǎi xián   qián rén tōng míng gòng cǎo   shì zhēn róng róng
chī rén jiě shì   shuō mèng zhuī qián zōng méng tóu dàn shú shuì   yǐng dōng chuāng hóng