小墅桂花盛開與客醉樹下因賦二律 其二

宋代 岳珂
黃金湧出碧檀欒,消得充庭舞廣寒。露蕊移將天上種,雲階借與月中看。 扶疏清影立黃鵠,匼匝滿庭翔翠鸞。吹徹玉笙正涼透,香風萬斛夜漫漫。
huáng jīn yǒng chū tán luán   xiāo de chōng tíng guǎng hán ruǐ jiāng tiān shàng zhǒng yún   jiē jiè yuè zhōng kàn    
shū qīng yǐng huáng   mǎn 滿 tíng xiáng cuì luán chuī chè shēng zhèng liáng tòu xiāng   fēng wàn màn màn