效阮公詩

南北朝 江淹
歲暮懷感傷,中夕弄清琴。 戾戾曙風急,團團明月陰。 孤雲出北山,宿鳥驚東林。 誰謂人道廣,憂慨自相尋。 寧知霜雪後,獨見松竹心。
suì huái gǎn shāng   zhōng nòng qīng qín
shǔ fēng   tuán tuán míng yuè yīn
yún chū běi shān   宿 niǎo jīng dōng lín
shuí wèi rén dào guǎng   yōu kǎi xiāng xún
níng zhī shuāng xuě hòu   jiàn sōng zhú xīn