曉晴

宋代 鄭思肖
雨晨輝朗霽,一碧湛無垠。草木新容淨,林巒遠意分。 海生東出日,天散北飛雲。卻喜風猶競,微涼透夏薰。
chén huī lǎng   zhàn yín cǎo xīn róng jìng   lín luán yuǎn fēn
hǎi shēng dōng chū   tiān sàn běi fēi yún què fēng yóu jìng   wēi liáng tòu xià xūn