效齊梁體

宋代 韓淲
徘徊碧山崦,想像碧山人。落日寒未昏,飛鴻過之頻。 自視悖俗姿,忍與眾小鄰。一朝入聖門,畢世遺清塵。 只今崖邊松,可以經千春。
pái huái shān yān   xiǎng xiàng shān rén luò hán wèi hūn fēi   hóng guò zhī pín    
shì bèi 姿   rěn zhòng xiǎo lín zhāo shèng mén   shì qīng chén    
zhī jīn biān sōng   jīng qiān chūn