小諾皋 挽尤展成夫人

清代 曹貞吉
德耀眉齊,少君車挽,十載牛衣人淚。憶當年、白帢翩翩,比肩蘭蕙。 夫子龍城綰綬,紫塞風沙難避。賦歸來、還共東籬憔悴。 詠絮庭閒,篝燈門閉。慰白頭、佳兒佳婦,百歲相看何巳。 蝶夢醒,偏無幾。日下蒲輪,江邊桂楫,驚起山中濃睡。 全不管、西風病骨,懨懨情思。環佩珊然去矣,垂老寧堪傷逝。 轉眼便、泡影空花相似。綺戶絲縈,鏡奩塵細。怕黃昏、微雨疏簾,滴到愁人兩耳。 更莫聽,蛩吟碎。
yào 耀 méi   shǎo jūn chē wǎn   shí zài niú rén lèi dāng nián bái qià piān piān   jiān lán huì
lóng chéng wǎn shòu   sāi fēng shā nán guī lái hái gòng dōng qiáo cuì
yǒng tíng xián   gōu dēng mén wèi bái tóu jiā ér jiā   bǎi suì xiāng kàn
dié mèng xǐng   piān xià lún   jiāng biān guì   jīng shān zhōng nóng shuì
quán guǎn 西 fēng bìng   yān yān qíng huán pèi shān rán   chuí lǎo níng kān shāng shì
zhuǎn yǎn biàn 便 pào yǐng kōng huā xiāng yíng   jìng lián chén huáng hūn wēi shū lián   dào chóu rén liǎng ěr
gèng tīng   qióng yín suì