小樓連苑(梅)

宋代 楊樵雲
一枝斜墮牆腰,向人顫裊如相媚。是誰翦取,斷雲零玉,輕輕妝綴。不是幽人,如何能到,水邊沙際。又匆匆過了,春風半面,盡長把、重門閉。 只管相思成夢,道無情、又關鄉意。蒼苔半畝,如今已是,鹿胎田地。甚欲追陪,卻嫌花下,翠環解語。待何時月轉,幽房醉了,不教歸去。
zhī xié duò qiáng yāo   xiàng rén chàn niǎo xiāng mèi shì shuí jiǎn   duàn yún líng   qīng qīng zhuāng zhuì shì yōu rén   néng dào   shuǐ biān shā yòu cōng cōng guò le   chūn fēng bàn miàn   jǐn zhǎng chóng mén
zhǐ guǎn xiāng chéng mèng   dào qíng yòu guān xiāng cāng tái bàn   jīn shì   鹿 tāi tián shén zhuī péi   què xián huā xià   cuì huán jiě dài shí yuè zhuǎn   yōu fáng zuì le   jiào guī