小重山·誰向江頭遺恨濃

宋代 祖可
誰向江頭遺恨濃,碧波流不斷,楚山重。柳煙和雨隔疏鍾。黃昏後,羅幕更朦朧。 桃李小園空,阿誰猶笑語,拾殘紅?珠簾卷盡夜來風。人不見,春在綠蕪中。
shuí xiàng jiāng tóu hèn nóng   liú duàn   chǔ shān zhòng liǔ yān shū zhōng huáng hūn hòu   luó gèng méng lóng
táo xiǎo yuán kōng   ā shuí yóu xiào   shí cán hóng   zhū lián juǎn jǐn lái fēng rén jiàn   chūn zài zhōng

注釋

  • 蕪:眾草叢生之處。

注釋

①蕪:眾草叢生之處。

賞析

  這首詞通篇描寫暮春景色,隱隱含露惜春之意,煙柳疏鍾,碧波東流,風卷珠簾,桃李園空。轉眼春色將盡,對此能無感觸!全詞清麗雋雅,委婉含蓄。