效茶山詠楊梅

宋代 方岳
五月梅晴暑正袢,楊家亦有果堪攀。 雪融火齊驪珠冷,粟起丹砂鶴頂殷。 並與文園消午渴,不禁越女蹙春山。 略如荔子仍同姓,直恐前身是阿環。
yuè méi qíng shǔ zhèng pàn   yáng jiā yǒu guǒ kān pān  
xuě róng huǒ zhū lěng   dān shā dǐng yīn  
bìng wén yuán xiāo   jīn yuè chūn shān  
lüè réng tóng xìng   zhí kǒng qián shēn shì ā huán