蕭常侍癭柏亭歌

唐代 盧綸
柏之異者山中靈,何人斷絕為君亭。雲翻浪卷不可識, 鳥獸成形花倒植。莓苔舊點色尚青,霹靂殘痕節猶黑。 金貂主人漢三老,構此窮年下朝早。心規目制不暫疲, 匠者受之無一詞。清晨拂匣菱生鏡,落日憑闌星滿池。 攢甍斗拱無斤跡,根癭聯懸同素壁。數層亂瀉雲里峰, 萬片爭呈雪中石,重簾不動自飄香,似到瀛洲白玉堂。 水精如意刁金色,雲母屏風透掩光。四階綿綿被纖草, 草上依微眾山道。松間汲井煙翠寒,洞裡圍棋天景好。 愚儒敢欲賀成功,鸞鳳棲翔固不同。應念廢材今接地, 一枝思寄戶庭中。
bǎi zhī zhě shān zhōng líng   rén duàn jué wèi jūn tíng yún fān làng juǎn shí  
niǎo shòu chéng xíng huā dǎo zhí méi tái jiù diǎn shàng qīng   cán hén jié yóu hēi
jīn diāo zhǔ rén hàn sān lǎo   gòu qióng nián xià cháo zǎo xīn guī zhì zàn  
jiàng zhě shòu zhī qīng chén xiá líng shēng jìng   luò píng lán xīng mǎn 滿 chí
zǎn méng dǒu gǒng jīn   gēn yǐng lián xuán tóng shù céng luàn xiè yún fēng  
wàn piàn zhēng chéng xuě zhōng shí   zhòng lián dòng piāo xiāng   shì dào yíng zhōu bái táng
shuǐ jīng diāo jīn   yún píng fēng tòu yǎn guāng jiē mián 綿 mián 綿 bèi xiān cǎo  
cǎo shàng wēi zhòng shān dào sōng jiān jǐng yān cuì hán   dòng wéi tiān jǐng hǎo
gǎn chéng gōng   luán fèng xiáng tóng yīng niàn fèi cái jīn jiē  
zhī tíng zhōng