閒遊二首

唐代 韓愈
雨後來更好,繞池遍青青。柳花閒度竹,菱葉故穿萍。 獨坐殊未厭,孤斟詎能醒。持竿至日暮,幽詠欲誰聽。 茲游苦不數,再到遂經旬。萍蓋污池淨,藤籠老樹新。 林烏鳴訝客,岸竹長遮鄰。子云只自守,奚事九衢塵。
hòu lái gèng hǎo   rào chí biàn qīng qīng liǔ huā xián zhú   líng chuān 穿 píng
zuò shū wèi yàn   zhēn néng xǐng chí gān 竿 zhì   yōu yǒng shuí tīng
yóu shù   zài dào suì jīng xún píng gài chí jìng   téng lóng lǎo shù xīn
lín míng   àn zhú zhǎng zhē lín zi yún zhī shǒu   shì jiǔ chén