閒詠

宋代 韓淲
閒詠遺言理素琴,晚風吹樹雨愔愔。山空斷岸無來轍,未必沙鷗識此心。
xián yǒng yán qín   wǎn fēng chuī shù yīn yīn shān kōng duàn àn lái zhé wèi   shā ōu shí xīn