先兄至能遠忌丙寅十一月十七日行都謝氏家寓作

宋代 陳著
人生有兄弟,手足相扶持。兄死我獨生,我生獨何為。 父母生我晚,我憶我兒痴。兄出我挽袖,兄入我迎衣。 低頭嗅我頭,垂手牽手隨。指望我長成,口授書與詩。 嘉定癸未春,授筆題春詞。詞雲青春過,二十七年期。 讖語殊可怪,河魚忽乘之。纏綿日以革,醫藥窮所施。 我父解衣典,我母躬爨炊。猶謂病有瘳,誰料終莫醫。 家徒四壁立,正賴兄撐支。進有功名望,退有菽水資。 胡然遽止此,門戶將依誰。風雨屋棟傾,江海亡楫維。 父母相持哭,二姊哭撫屍。時我甫十歲,痛哭已深知。 我今五十三,夢見猶涕洟。今日是何日,有感兄死時。 老淚滴復滴,往事那可思。回首天地閒,鬩牆何人斯。 我抱無兄恨,且為世道悲。耿耿不成句,聊以示諸兒。
rén shēng yǒu xiōng   shǒu xiāng chí xiōng shēng   shēng wéi    
shēng wǎn   ér chī xiōng chū wǎn xiù xiōng   yíng    
tóu xiù tóu   chuí shǒu qiān shǒu suí zhǐ wàng zhǎng chéng kǒu   shòu shū shī    
jiā dìng guǐ wèi chūn   shòu chūn yún qīng chūn guò èr   shí nián    
chèn shū guài   chéng zhī chán mián 綿   yào qióng suǒ shī    
jiě diǎn   gōng cuàn chuī yóu wèi bìng yǒu chōu shéi   liào zhōng    
jiā   zhèng lài xiōng chēng zhī jìn yǒu gōng míng wàng tuì   yǒu 退 shū shuǐ    
rán zhǐ   mén jiāng shuí fēng dòng qīng jiāng   hǎi wáng wéi    
xiāng chí   èr shī shí shí suì tòng   shēn zhī    
jīn shí sān   mèng jiàn yóu jīn shì yǒu   gǎn xiōng shí    
lǎo lèi   wǎng shì huí shǒu tiān xián   qiáng rén    
bào xiōng hèn   qiě wèi shì dào bēi gěng gěng chéng liáo   shì zhū ér