閒行

宋代 曾鞏
草軟沙勻野路晴,竹枝烏帽稱閒行。 鳥啼綠樹穿花影,風出青山送水聲。 轉覺所憂非己事,似從多難見人情。 閒中我樂人應笑,忙處人爭我不爭。
cǎo ruǎn shā yún qíng   zhú zhī mào chēng xián xíng  
niǎo shù chuān 穿 huā yǐng   fēng chū qīng shān sòng shuǐ shēng  
zhuǎn jué suǒ yōu fēi shì   shì cóng duō nàn jiàn rén qíng  
xián zhōng rén yīng xiào   máng chǔ rén zhēng zhēng