先師移龕日忽已三周晨興作供感嘆有述

明代 王世貞
昔在歲庚辰,仲冬月二吉。於時自徐墓,少女風轉疾。 冒雨扶師龕,倉皇以身衵。密羃無際雲,熹微露隙日。 倏爾四垂淨,熒然一星出。千旌斗繽沓,萬戶奏芬苾。 師龕既已奠,余亦寧耳室。雖謝衾枕殢,而多筆研役。 厭事事轉多,問心心或軼。良友多中潰,豎子時見嫉。 三載俄已周,所得無一實。夜雪射晶熒,晨霞吐鮮霱。 彷佛靈駕過,能無內慚怵。更矢蹈海言,仰希出世術。 將從咫尺地,泛掃萬緣畢。
zài suì gēng chén   zhòng dōng yuè èr shí shào   fēng zhuǎn    
mào shī kān   cāng huáng shēn yún   wēi    
shū ěr chuí jìng   yíng rán xīng chū qiān jīng dòu bīn wàn   zòu fēn    
shī kān diàn   níng ěr shì suī xiè qīn zhěn ér   duō yán    
yàn shì shì zhuǎn duō   wèn xīn xīn huò liáng yǒu duō zhōng kuì shù   shí jiàn    
sān zài é zhōu   suǒ de shí xuě shè jīng yíng chén   xiá xiān    
páng líng jià guò   néng nèi cán chù gèng shǐ dǎo hǎi yán yǎng   chū shì shù    
jiāng cóng zhǐ chǐ   fàn sǎo wàn yuán