閒趣

宋代 陸游
被擁聽秋雨,兒扶上夜香。 甑炊霜後稻,糟漬社前姜。 馬病空思路,僧歸卻住房。 風扉久嘔軋,錯認櫓聲長。
bèi yōng tīng qiū   ér shàng xiāng
zèng chuī shuāng hòu dào   zāo shè qián jiāng
bìng kōng   sēng guī què zhù fáng
fēng fēi jiǔ ǒu zhá   cuò rèn shēng zhǎng