閒趣

宋代 陸游
同儕零落曉星稀,久住人間豈自期。 衰病已成垂白叟,春寒又到牡丹時。 溪邊喚客閒持釣,燈下留僧共覆棋。 一日轉頭還過卻,紛紛世事不須知。
tóng chái líng luò xiǎo xīng   jiǔ zhù rén jiān
shuāi bìng chéng chuí bái sǒu   chūn hán yòu dào dan shí
biān huàn xián chí diào   dēng xià liú sēng gòng
zhuǎn tóu hái guò què   fēn fēn shì shì zhī