閒泊東窗為靜寄

宋代 韓淲
吾愛陶詩中,靜寄東軒語。試取作佳名,朝夕相與處。 薰風一榻閒,轉覺遠煩暑。試問軒外人,紛華今幾許。
ài táo shī zhōng   jìng dōng xuān shì zuò jiā míng zhāo   xiāng chù    
xūn fēng xián   zhuǎn jué yuǎn fán shǔ shì wèn xuān wài rén fēn   huá jīn