閒居院上方晚景

宋代 文同
繞岩縈谷到禪扃,更上危顛最上亭。風攪亂鴉盤古木,雨催群鷺下寒汀。 秋田溝壟如棋局,晚岫峰巒若畫屏。詩已就成終夕去,遠村燈火一星星。
rào yán yíng dào chán jiōng   gèng shàng wēi diān zuì shàng tíng fēng jiǎo luàn pán   cuī qún xià hán tīng    
qiū tián gōu lǒng   wǎn xiù fēng luán ruò huà píng shī jiù chéng zhōng yuǎn   cūn dēng huǒ xīng xing