獻漢南樊尚書

唐代 孟郊
天下昔崩亂,大君識賢臣。眾木盡搖落,始見竹色真。 兵勢走山嶽,陽光潛埃塵。心開玄女符,面縛清波人。 異俗既從化,澆風亦歸淳。自公理斯郡,寒谷皆變春。 旗影卷赤電,劍鋒匣青鱗。如何嵩高氣,作鎮楚水濱。 雲鏡忽開霽,孤光射無垠。乃知尋常鑒,照影不照神。
tiān xià bēng luàn   jūn shí xián chén zhòng jǐn yáo luò   shǐ jiàn zhú zhēn
bīng shì zǒu shān yuè   yáng guāng qián āi chén xīn kāi xuán   miàn qīng rén
cóng huà   jiāo fēng guī chún gōng jùn   hán jiē biàn chūn
yǐng juǎn chì diàn   jiàn fēng xiá qīng lín sōng gāo   zuò zhèn chǔ shuǐ bīn
yún jìng kāi   guāng shè yín nǎi zhī xún cháng jiàn   zhào yǐng zhào shén