湘中四詠

明代 楊基
湘江兩岸無茅宇,湘竹陰陰覆江渚。 春來未聽一聲鶯,只有鷓鴣啼暮雨。 憐渠亦是他鄉客,苦向人啼行不得。 縱教行得也消魂,那個行人不頭白。¤
xiāng jiāng liǎng àn máo   xiāng zhú yīn yīn jiāng zhǔ
chūn lái wèi tīng shēng yīng   zhǐ yǒu zhè
lián shì xiāng   xiàng rén xíng
zòng jiào xíng de xiāo hún   xíng rén tóu bái   ¤