湘月

清代 鄭文焯
桂陰小榭,隔紗櫳聽水,如坐雲霧。細雨檐花,奈曲里,總是瀟瀟愁緒。 楓驛初鴻,柳橋殘燕,畫燭裁秋句。西闌休倚,數峰相對清苦。 猶憶臥酒琴台,磨空一鏡,照青山今古。塔影蒼寒,問石上、招得秋魂來否。 蹋葉虛廊,采香斷徑,事與孤雲去。悽然良夜,夢遊凝想仙侶。
guì yīn xiǎo xiè   shā lóng tīng shuǐ   zuò yún yán huā nài   zǒng   shì xiāo xiāo chóu    
fēng chū hóng   liǔ qiáo cán yàn   huà zhú cái qiū lán 西 xiū shù   fēng xiāng duì qīng    
yóu jiǔ qín tái   kōng jìng   zhào qīng shān jīn yǐng cāng hán wèn   shí shàng zhāo qiū hún lái fǒu      
láng   cǎi xiāng duàn jìng   shì yún rán liáng mèng   yóu níng xiǎng xiān