襄陽詠史 其四十二 晉柏
亭亭霜幹上參天,色黛皮蒼老更堅。當日不知誰手植,到今人與樹千年。
tíng
亭
tíng
亭
shuāng
霜
gàn
干
shàng
上
cān
參
tiān
天
,
sè
色
dài
黛
pí
皮
cāng
蒼
lǎo
老
gēng
更
jiān
堅
。
。
dāng
當
rì
日
bù
不
zhī
知
shuí
誰
shǒu
手
zhí
植
,
dào
到
jīn
今
rén
人
yǔ
與
shù
樹
qiān
千
nián
年
。
。