湘靈鼓瑟

唐代 錢琦
善鼓雲和瑟,常聞帝子靈。 馮夷空自舞,楚客不堪聽。 苦調淒金石,清音入杳冥。 蒼梧來怨慕,白芷動芳馨。 流水傳瀟浦,悲風過洞庭。 曲終人不見,江上數峰青。
shàn yún   cháng wén líng
féng kōng   chǔ kān tīng
diào 調 jīn shí   qīng yīn yǎo míng
cāng lái yuàn   bái zhǐ dòng fāng xīn
liú shuǐ chuán xiāo   bēi fēng guò dòng tíng
zhōng rén jiàn   jiāng shàng shù fēng qīng